Nhân phẩm con người không bằng hộp cơm?

54-400x300GNsP (31.05.2015) – Nghệ An – Đạo đức, nhân phẩm của người Việt ngày càng xuống cấp trầm trọng. Người ta có thể bán rẽ lương tâm, danh dự, nhân phẩm, dẫm đạp lên đồng loại, bằng mọi cách để đạt được mục đích mà bản thân mình mong muốn.

Trong xã hội hiện nay, dù bạn ở nơi đâu cũng dễ dàng bắt gặp những con người bất hạnh, có hoàn cảnh khó khăn. Chắc chắn rằng: Bạn hay tôi đều có lòng trắc ẩn, muốn giúp đỡ người đó. Tuy nhiên, lòng tốt của chúng ta cần phải đặt đúng chỗ. Nếu không, bạn sẽ vô tình tiếp tay cho kẻ xấu.

“Đói cho sạch, rách cho thơm!”

Chắc hẳn không ai không biết câu châm ngôn này mà ông cha đã để lại cho hậu duệ con cháu người Việt.

Lúc còn thiếu thời, bố mẹ tôi thường dạy bảo: “Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu. Con cũng không được buông xuôi hay bán rẽ lương tâm, nhân phẩm, danh dự của con người để đổi lấy sự vinh hoa phú quý. Con phải ghi nhớ suốt đời câu châm ngôn mà ông cha đã để lại: “Đói cho sạch, rách cho thơm.” Nếu không có con hãy xin; tuyệt đối không bao giờ được ăn cướp hay ăn trộm của người khác.” Cũng chính vì danh dự của bản thân, của gia tộc nên bản thân tôi phải luôn giữ lấy lề.

Đứng ngoài nhìn vào khía cạnh của cuộc sống, nhiều người cho rằng: “Xã hội Việt Nam vẫn luôn tốt đẹp, dân giàu – nước mạnh – xã hội công bằng – dân chủ – văn minh. Nhiều người sống ảo tưởng trong quá khứ hào hùng nên đã quên đi tương lai vận mệnh của dân tộc.” Tuy nhiên, nếu bạn đi sâu, đi sát vào cuộc sống của người dân sẽ thấy tình cảnh Dân Việt mình như thế nào?

Hôm nay, tôi đến bệnh viện Từ Dũ – quận 3 – Tp Sài Gòn để thăm người thân đang điều trị ở đó. Khi tôi vừa đến cổng bệnh viện, có một người thanh niên dáng vẻ cũng khôi ngô tuấn tú. Anh ta mặc áo kẻ sọc màu hồng, tay cắp chiếc cặp màu đen. Anh ta đến bên tôi và nói: “Nhờ anh làm phúc giúp đỡ em với. Em đang chăm sóc người nhà ở trong bệnh viện. Mấy hôm nay hết tiền nên đang phải nhịn đói. Anh có thể cho em xin một hộp cơm để ăn được không?” Tôi nghĩ thầm trong bụng: “Nếu anh ta xin Tiền thì mình sẽ không bao giờ cho. Vì ở bệnh viện nhiều người bị lừa như vậy. Tuy nhiên, anh ta lại xin hộp cơm để ăn vì đói bụng. Nhìn anh ta cũng có dáng vẻ thanh cao, có sức khoẻ để đi làm kiếm tiền. Nghĩ sẽ chẳng có chuyện đó đâu.” Nghĩ đến đây nên lòng trắc ẩn và quyết định mời anh ăn cơm. Vì lúc đó tôi cũng chưa ăn gì nên bảo anh ta: “Nếu vậy thì mời anh cùng đi ăn cơm với tôi. Tôi cũng chưa ăn gì nên luôn tiện mời anh.” Anh ta cũng rất vui vẻ và nói lời cám ơn rồi đi cùng. Khi tới quán cơm, tôi hỏi: “Anh dùng cơm với món gì?” Anh bảo: “Cho em hộp cơm với sườn nướng.” Tôi nói: “Sao anh không ngồi ăn ở quán luôn mà lại xin hộp bỏ làm gì?” Anh đáp: “Em mặc cảm về bản thân mình nên cầm hộp cơm anh cho rồi sẽ ra ngoài ăn cho đỡ tủi.” Tôi hơi thắc mắc và suy nghĩ chút rồi nói:“Không có gì phải mặc cảm cả. Anh không có tiền nên phải xin. Điều đó chẳng có gì phải xấu hổ cả. Vì thế mà anh hãy ngồi ăn cơm cùng cho vui.” Tuy nhiên, anh ta vẫn không ngồi ở lại ăn mà cầm hộp cơm rồi đi ra.

Cũng vì hơi thắc mắc và tò mò nên tôi quyết định đi theo anh ta coi thử xem sao. Tuy nhiên, mọt điều quá bất ngờ mà tôi không thể chấp nhận được. Sau khi anh ta cầm hộp cơm của tôi cho. Anh ta không có ăn mà lại đi đến những người chay xe ôm để bán lại hộp cơm đó với giá 10.000 (vnđ). Tôi đến để hỏi lý lẽ với anh ta thì anh bỏ đi mất mà không nói gì.

Sau đó, những hộ dân buôn bán kinh doanh trước cổng bệnh viên cho biết: “Xung quanh bệnh viện này có khoảng 10 – 15 người như anh ta. Bọn nó nghiện Heroin nhưng không có tiền để chích. Ngày nào bọn nó cũng dạt dẽo quanh khu vực này và xin người ta hộp cơm, gói bánh, hộp sữa. Sau đó, chúng bán lại cho những người khác rồi tích cóp tiền mua một Tép Heroin để chích vào người. Chẳng hạn, hộp cơm giá 25.000 – 30.000 (đ) nhưng chúng bán lại cho mấy ông xe ôm này giá chỉ có 10.000 (đ) mà thôi.”

Sau khi dùng cơm xong, tôi lại thấy anh ta xuất hiện và tiếp tục xin những người khác. Lần này không chỉ thấy riêng mình anh mà còn có thêm mấy người như anh ta nữa.

Tôi còn nhớ lúc còn nhỏ, mấy khi xảy ra nạn trộm cắp, cướp giật dọc đường. Mọi người đều có ý thức trong cuộc sống, biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau lúc khó khăn.

Nhưng ngày nay, hễ bạn hay tôi sơ hở một chút là tài sản tự nhiên không cánh mà bay. Ra đường thì cướp giật, giết người, mại dâm tràn lan.

Vì đâu mà dân tôi nên nỗi thế này?

Đất nước tôi đã thống nhất hai miền Nam Bắc kể từ 30/04/1975. Tính đến nay đã 40 năm trôi qua, nhiều người không thể quên được tình cảnh cuộc sống người dân lúc bấy giờ.

Trước 1975, Sài Gòn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Được nhiều người mơ ước sẽ một lần đặt chân đến Sài Gòn. Cuộc sống, kinh tế của người dân VNCH lúc bấy giờ vượt qua Thái Lan, Singapor, Hàn Quốc.

Tuy nhiên sau 40 năm thống nhất đất nước, người dân mình có cuộc sống ra sao? Bây giờ, 50 năm nữa mình mới bằng Thái Lan, còn Singapor thì cả 100 năm sau. Phải chăng vì nguyên nhân đất nước mình chìm ngập trong chiến tranh để lại hậu quả to lớn không thể khắc phục?

(Còn nữa)

Ant Chu Mạnh Sơn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s