Chia sẻ với Thương Phế Binh VNCH

GNsP (12.05.2015) – Sau 30.4.1975 nhiều người rời quê hương VN với đôi bàn tay trắng, đánh đổi sự sống của mình trên đại dương cũng như núi rừng, đường bộ để đến được bến bờ tự do. May mắn chúng ta được các quốc gia mở rộng vòng tay nhân ái thu nhận cho định cư, thời gian đầu người tỵ nạn được giúp đỡ học ngôn ngữ bản địa, ngôn ngữ là chìa khóa tìm việc làm, để bắt đầu cuộc sống tự lập. nhiều người phải làm hai ba việc, mười mấy giờ một ngày, để có tiền đi học tiếp, làm lại cuộc đời mới nơi xứ người và gởi về giúp đỡ cho gia đình, thân nhân.

150512-TPB 1Một thời gian dài đời sống của người Việt tỵ nạn khắp nơi trên thế giới hội nhập, thành công trên mọi lĩnh vực kinh tế, chính trị, khoa học. Những sinh hoạt xã hội luôn hướng về Việt Nam, bởi vậy Nhà Thờ, Chùa, các Hội đoàn thường tổ chức những buổi quyên góp từ thiện để giúp những người kém may mắn, nghèo khó bên quê nhà. Đặc biệt là chương trình hàng năm ở Mỹ, Hội H.O cùng tất cả các Hội Đoàn, Liên Hội Cựu Chiến Sĩ, Ca, nhạc sĩ của trung tâm Asia, đài SBTN…cùng tổ chức Đại Nhạc Hội Cám ơn Anh được 8 lần để giúp Thương Phế Binh và Cô Nhi Quả Phụ VNCH, không được nhà cầm quyền CSVN giúp đỡ.

Chủ tịch Hội H.O bà Nguyễn Hạnh Nhân cho biết hơn 40 ngàn hồ sơ cần phải cứu giúp. Số tiền quyên góp hàng năm trong những kỳ Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh khoảng hơn nửa triệu USD. Chia cho đầu người giống như cơn mưa rào trong mùa nắng hạ, không thấm vào đâu. Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng vào dịp đầu xuân cũng tổ chức họp mặt quyên góp khoảng 20 ngàn USD giúp cho TPB xứ Quảng, nhiều Hội Đoàn, các Binh chủng, cũng đóng góp tiền gởi về giúp đỡ thể hiện tinh thần “không bỏ anh em”, “lá lành đùm lá rách”.

Nhìn lại 40 năm qua TPB VNCH họ vẫn sống lam lũ qua ngày trong thiếu thốn, nghèo khó, ở thành phố phần đông họ bán báo, bán vé số. Trong năm qua Dòng Chúa Cứu Thế ở đường Kỳ Đồng Quận Ba, Sài Gòn, được sự hỗ trợ của các ân nhân trong và ngoài nước, các Linh mục của DCCT đã tổ chức những lần phát xe lăn, xe lắc, khám bệnh, cấp bảo hiểm y tế, các anh TPB được các Cha, Bác sĩ, Y tá, Thiện nguyện viên giúp đỡ chân thành trong tình thương thật bác ái, bao la.

Hoà thượng Thích Không Tánh trụ trì chùa Liên Trì, quận 2 Sài Gòn đầu tiên tổ chức phát quà cho TPBVNCH, việc làm nhân đạo nhưng bị ngăn chặn bởi nhà cầm quyền địa phương. DCCT có phương tiện truyền thông, có địa điểm thuận lợi rộng lớn hơn, nên được nhiều TPB đến ghi danh xin trợ cấp xe lăn, khám bệnh… Xem những đoạn phim trên Youtube những TPB VNCH đến nhà Thờ nhiều người cụt tay, cụt chân, hai tay cầm chiếc ghế nhựa làm đôi chân lê lết, người sáng mắt dìu người mù, bồng bế nhau đến để được nhận quà, khám bệnh định kỳ. Nhìn đời sống của họ chúng ta phải rơi lệ, mình may mắn hơn còn nguyện vẹn hình hài dù trải qua chiến tranh khói lửa, ra nước ngoài được “an cư lạc nghiệp”. Trong khi những TPB VNCH bên nhà, lớn tuổi bị thương, tật nguyền còn phải lăn lóc với đời sống hàng ngày để kiếm miếng cơm, manh áo, bệnh không có tiền mua thuốc, qua đời không có tiền để mai táng… Tuổi đời càng già, vết thương đau nhức cần thuốc chữa trị vv… Sau 30.4.1975 họ không hưởng quyền lợi cấp dưỡng, đau ốm vào bệnh viện phải có tiền, muốn cái xe lăn mới là một ước mơ!

150512-TPB 2Năm qua DCCT đã thực hiện được Tin Mừng cứu độ, là sự hiện diện của Chúa và tình yêu thương của Ngài với những người nghèo khó, thấp cổ bé miệng. Người Việt hải ngoại đặt niềm tin vào tình yêu, với tấm lòng tận hiến của các Tu sĩ, Linh mục của nhà Dòng. Cùng nhau vận động gởi tiền về đến tận tay các TPB để chia sẻ, nhớ ơn họ đã chiến đấu bỏ một phần thân thể trên chiến trường, để hậu phương mọi người được sống an vui. Ở Đức nhiều Hội Đoàn tổ chức những buổi nhạc thính phòng, bán thức ăn, nước uống, tiền bán cả vốn lẫn lời đều ủng hộ sẽ gởi cho DCCT tiếp tục giúp TPB. Bữa ăn của một người ở đây có thể giúp người TPB ăn được một ngày hay một tuần. Có nhiều người thắc mắc tại sao chỉ tổ chức giúp TPB tại Sài Gòn mà không giúp ngoải miền Trung hay các tỉnh phiá Nam, tại sao không giúp cho bộ đội TPB?

Theo các tin được phổ biến, các vị đại diện các Tôn giáo ra Huế muốn tặng qùa cho TPB trong đó có Hoà thượng Thích Không Tánh tại chùa Phước Thành- Huế, ngày 15.3.2015 bị nhà cầm quyền địa phương cấm và bắt buộc phải rời Huế không thể thực hiện được! Cha cựu giám tỉnh Vinh sơn Phạm Trung Thành cùng Lm Đinh Hữu Thoại từng đến các tỉnh tìm giúp cho các TPB như sửa nhà cho họ có được mái ấm che nắng mưa trong “Ký sự đường dài”: http://bit.ly/1DRWVCc

Còn vấn đề bộ đội TPB thì có Bộ Thương Binh Xã Hội lo rồi.

Niềm vui chưa trọn vẹn, thì có tin thông báo tạm ngưng việc kiểm tra sức khoẻ đợt 7 cho 152 TPB VNCH vào ngày 17.4.2015 làm nhiều người trong cũng như ngoài nước, Tín hữu Công giáo cũng như các tôn giáo bạn thất vọng. Trên các diễn đàn internet đều phản ứng bất bình, thậm chí phê phán nặng lời, việc nội bộ của nhà Dòng ai có thể biết được, chỉ có Chúa biết mà thôi!

Chúng tôi thật buồn nhưng không vội kết án phê phán, hằng đêm luôn dâng lời cầu nguyện cho DCCT xin Chúa luôn nâng đỡ Linh mục, Tu Sĩ của nhà Dòng giữ được sự bình an không bị chi phối bởi bất cứ thế lực áp bức bên ngoài mà hết lòng hăng say phục vụ cho những người nghèo khó.

Chúng tôi hy vọng “Chúa đóng cửa trước nhưng sẽ mở cửa sau”, một ngày nào đó không xa DCCT Sài Gòn tiếp tục mở cửa giúp TPB VNCH vì lòng nhân đạo, tuổi họ đã cao bệnh tật không còn sống lâu trên cõi đời nầy! TPB của 2 miền đều vô tội, vì phận làm trai thời loạn bắt buộc phải ra trận, 40 năm chấm dứt chiến tranh không còn hận thù, nhà cầm quyền CSVN phải đối xử với TPB VNCH trong tình người Việt Nam và mở rộng tấm lòng bác ái, đừng ngăn chận họ đi nhận qùa. Nếu TPB nhận một chiếc xe lăn, được chữa bệnh sẽ đỡ bớt gánh nặng cho gia đình con cháu họ. Đó cũng là đóng góp tốt đẹp cho xã hội.

Người Việt hải ngoại luôn hướng về Việt Nam, không phải chỉ giúp cho TPB mà còn giúp nhiều gia đình ở vùng xa còn nghèo đói, trẻ em có tiền đi học, các viện mồ côi, trại cùi, nồi cháo tình thương ở các bệnh viện, giúp mổ mắt, mổ tim …hoàn toàn vì nhân đạo không chính trị.

Ánh sáng cuối đường hầm

Thượng nghị sĩ Janet Nguyễn đề nghị, kêu gọi chính phủ Mỹ cho phép thương phế binh VNCH định cư tại Hoa Kỳ, vừa được Thượng Viện California thông qua ngày 30.4.2015. Nghị quyết SJR 5 là một ánh sáng hy vọng cho hàng ngàn thương phế binh VNCH bị bỏ quên. Ðây là những người đã chiến đấu rất can đảm bên cạnh đồng minh Hoa Kỳ trong cuộc chiến Việt Nam. Hạ Viện California sẽ xem xét nghị quyết này trong những ngày tới. Nếu được thông qua, SJR 5 sẽ được chuyển đến tổng thống, lãnh đạo đa Số Thượng Viện và Hạ Viện liên bang.

Chúng con cám ơn DCCT sắp mở cánh cửa tràn đầy yêu thương đón những người cần sự giúp đỡ tinh thần cũng như vật chất, họ sẽ được đến trở lại với DCCT Sài Gòn một ngày gần nhất… Cầu xin Chúa ban bình an cho mọi người đã và đang chờ đợi. Cầu xin Thiên Chúa ban phúc lành và thánh hóa những công việc tốt lành của quý Linh mục, Tu sĩ dấn thân giúp người nghèo khó, bị áp bức bất công, cho những người thấp cổ bé miệng…

Nguyễn Quý Đại

Phụ lục

Người thương Binh VN nhạc Anh Bằng, Đặng Thế Luân ca

Ký sự đường dài thăm TPBVNCH

Tặng xe lăn

Khám bệnh:

http://bit.ly/1RcKJ9L

http://bit.ly/1F64gFy

http://bit.ly/1zBNSKo

http://bit.ly/1EQrJqV

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s