Chân đứng lại hồn trôi vào thuở trước

VRNs (08.04.2015) – Úc Đại Lợi – Suy Tư Tin Mừng Chúa Nhật thứ Hai Phục Sinh năm B 12/4/2015

 

“Chân đứng lại hồn trôi vào thuở trước,”

Tưởng chừng nghe thánh thót lệ người xưa.”

(Dẫn từ thơ Vũ Hoàng Chương)

Thánh thót lệ người xưa”, còn là những điều khác lạ xuất-hiện trước mặt nhiều người. Như vẫn từng xảy ra ở nhà Đạo bấy lâu nay.

          Đức Giêsu, khi xưa, cũng đã làm nhiều dấu lạ trước mặt các môn đệ. Nhưng, những dấu lạ ấy, không được ghi chép trong sách này. Còn những điều đã được chép đây, là để anh em tin rằng Đức Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người.

          Cộng đoàn hội-thánh tiên-khởi nhấn mạnh nhiều đến dấu tích hằn in trên thân xác Đức Giêsu đã sống lại. Sở dĩ các ngài làm thế, vì hai lý do: thứ nhất, là để minh-xác Đức Giêsu đã trỗi dậy từ cõi chết. Ngài vẫn là Thầy Chí Thánh từng sống với các môn đồ cho đến khi chết. Kế đến, là để bảo: dấu hằn trên mình Thầy Chí Thánh là dấu tích Tình yêu của Đức Chúa.

          Mặt khác, truyện kể về tính ngờ-vực nơi thánh Tôma tông đồ, mang nhiều chi-tiết bí-nhiệm. Thật ra, thánh-nhân ngờ thế là để phản-chống ý-nghĩ xảo giả, ma-thuật vẫn có trong đầu người thời bấy giờ khi suy về sự sống lại. Quả thật, thân mình Đức Giêsu mang dấu-tích một hành-hạ khổ-ải dẫn đến cái chết nhục hình. Nay, thân xác ấy đã hiển-vinh, biến-đổi nhiều.

Dấu tích trên mình Ngài hằn-in khi sống lại, là để chứng-tỏ cho môn đồ biết đó là Ngài, hầu tỏ lòng yêu-thương, tôn-kính. Các môn đệ đều đã nhận ra dấu-tích, cùng với lời dặn-dò thân quen của Ngài. Như thế, sẽ không còn ngờ vực điều gì nữa.

          Như ta biết, cộng đoàn Êphêsô là cộng-đoàn được thánh Gioan nhắm đến, khi ghi lại trình-thuật Tin Mừng hôm nay. Cộng đoàn Êphêsô từng kinh-qua các giai-đoạn bách-hại, hành hình. Sau ngày đó, mới có chuyện thế-hệ tiếp-tục nghi-ngờ tự hỏi: các dấu tích Đức Giêsu mang trong người, có thật là dấu-tích của hành-hạ khổ-ải, hay không? Thật ra, thì cật vấn hoặc ngờ vực vẫn là chuyện dài. Mọi thời đại.

          Thời ta sống, vẫn có nhiều người dè chừng việc Đức Giêsu dẫn-chứng về dấu-tích hằn in của Ngài. Dạo gần đây, lại có thêm hàng loạt các phim truyện, tuồng tích như: Stigmata (dấu tích lạ), Dogma (Tín lý Đạo), Agnes of God (Agnes, thánh nữ của Chúa), và bộ phim gây kinh-hoàng như Daredevil (Tên liều mạng), tạo sự thu-hút nổ bùng, đôi khi mang dáng-dấp cay-cú, cuồng-nhiệt. Thậm chí, một số nhà làm phim tư-liệu còn cho chiếu những khúc phim mang hình-thái của thách-thức, đố-kỵ như bộ phim dài nhiều tập: “Tin hay không còn tuỳ” là phim lôi-cuốn đông-đảo quần-chúng, suốt một dạo.

          Cả đến những người hành-hương cũng cố thân-hành đến thăm tu-viện của cha Padre Pio, miền Nam nước Ý hầu tận mắt mục-kích bàn tay thánh-nhân từng rỉ máu, hoặc vết nương-long có thực sự chảy nước vàng, không? Những người như thế, muốn được thấy dấu lạ ngoài mặt, chứ chẳng bận-tâm đến niềm-tin bên trong. Đó, là điều được Đức Giêsu nhắc nhở rất nhiều lần.

Chẳng thế mà, trình-thuật nay lại nhắc: “Phúc cho ai không thấy mà tin”. Cuộc sống nay là dấu-tích để mọi người nhận ra là: chúng ta đang dõi bước theo Chúa trên đoạn đường khổ-ải có thánh-giá và có sự sống lại cùng với Đức Giêsu Kitô nay vinh hiển.

          Nhìn vào thực tế, ta thấy lời dạy và các dấu-tích khổ-hình được gửi đến với ta kèm theo lời dặn bình thường. Chẳng cần biện luận, ta đều biết: nhiều vị được hưởng ơn lành của Chúa, luôn mang dấu-tích hành-hình trên thân xác, nhiều tháng ngày. Chẳng cần tìm hiểu, ta cũng nhận ra nhiều chứng-cứ hiển-nhiên, là: tín-hữu hôm nay đang phấn-đấu cho niềm tin-yêu nơi Chúa, đến độ có lúc cũng mang về nhiều dấu-tích của thương-tật trên thân xác của mình.

Sự thật, mỗi người chúng ta đều mang trong mình dấu-tích sự chết của Đức Kitô. Tự thân, có người lại mang dấu tật-nguyền đớn đau, vì Tình thương yêu của Đức Chúa. Mặt khác, có người còn bị đời ngược-đãi, đánh gục đến độ phải mang dấu tật, thật dài lâu. Nhưng tiếc thay, có nhiều người, thay vì cảm-thông khen-ngợi Đức Chúa, lại cứ thúc thủ, nghi ngờ sự hiện-hữu của Ngài.

          Truyện Phục sinh hôm nay, không để ta chuốc lấy hổ-thẹn, hoặc tranh-luận đầy cãi vã, rằng: chuyện dấu-tích là không thật. Phúc Âm, nay giúp ta nhớ rằng: chính vào lúc mà niềm-tin của ta ra như hỗn loạn, thì đó là lúc Đức Giêsu đến với ta, rất nhẹ nhàng, bình an. Ngài đến, để đề-nghị một đồng-cảm với Đấng thương yêu ta đến độ mang trong mình dấu-tích của những hành-hạ xác thân, chỉ vì thương-yêu ta.

Đến với ta, Ngài chuyển-đạt sứ-điệp tình thương, đầy tha thứ. Đến với ta, Ngài còn cho biết: dù không đồng-cảm, ta vẫn được thứ tha mọi lỗi phạm không loại trừ.

Nhiều năm trước, bản thân tôi cũng đã cảm-nghiệm dấu-tích của sự chiến-đấu rất riêng-tư, khi tham dự buổi tĩnh tâm, hồi hướng. Đến khi thấy mình tụt xuống đến mức mộ thấp nhất, lại là lúc vị linh-hướng đem bài thánh vịnh 117 đến, nội-dung được lẫp lại ở thánh lễ hôm nay, trong đó có lời khẳng định rằng: “Ngươi sẽ nhận ra rằng: đá tảng mà thợ xây loại bỏ, đã trở nên tảng đá góc tường”.

Và, vị linh-hướng chủ-trì buổi lễ hôm ấy đã diễn-giải thêm: thường thì, Chúa lấy đi những gì ta ghét bỏ, hoặc không thích. Ngài tha thứ tất cả. Ngài chữa lành mọi sự và dùng nó để xác-định mô-hình cuộc sống, sự chết và sự sống lại vinh-hiển của Đức Kitô trong tâm-can mỗi đạo-hữu. Để rồi, ta lại giữ mãi chứng-tích Tình thương-yêu của Ngài.

Đó, cũng là điều xảy đến với thánh Tôma tông-đồ. Đức Giêsu đã lấy đi nỗi-niềm sợ-sệt của thánh-nhân. Ngài tha thứ cho lòng nghi-kỵ thiếu tin-tưởng vẫn thấy có nơi người phàm. Và, Ngài chuyển-đổi thành dấu-chứng hùng-hồn, hầu đỡ nâng các thế-hệ tiếp-nối, sẽ đến sau. Nhờ vậy, thế-hệ hôm nay cũng mang dấu-tích của sự phấn-đấu cho sự sống, và tin-yêu, cũng một kiểu.

Thành thử, vào Tiệc thánh hôm nay, ta được ban tặng một cơ hội để khám-phá ra rằng: đá tảng người thợ xây loại bỏ, vẫn còn nằm trong tâm-can của ta, cũng rất lâu ở giữa cộng đoàn ta chung sống. Đá tảng ấy, nay Chúa dùng như tảng đá góc tường, làm nền cho tình thương-yêu với mọi người.

Vì thế, khi nhận ra dấu-tích của hành hình đầy khổ ải, hãy nhớ rằng: Chúa đang lấy đi một phần nhỏ từ nơi ta. Ngài làm thế, vì Tình yêu tằng ban cho ta. Và, Chúa dùng nó ngõ hầu làm lợi cho ta. Để rồi, ta sẽ cùng với tác-giả thánh-vịnh ghi chú ở trên, mà ca rằng: “Đây là việc Chúa làm. Là kỳ quan, Ngài ban cho”. Dấu-tích của hành-hình, bách-hại, và khổ ải… vẫn cứ là dấu-tích của kỳ-quan diệu-hạnh, là: thứ Tình yêu Ngài tặng ban, không chỉ riêng một mình ta mà thôi. Nhưng cho mỗi người và mọi người.

          Nhận-định thế rồi, nay ta quay về với thi-ca dù vẫn hát, rằng:

“Chân đứng lại hồn trôi vào thuở trước,”

Tưởng chừng nghe thánh thót lệ người xưa.”

(Vũ Hoàng Chương – Bạc Tình)

          Bạc hay không, vẫn nên nhớ mối tình muôn thuở Chúa gửi đến với ta, dù ta hoặc người có “tưởng chừng nghe thánh thót lệ người xưa”, suốt đời người.

 

Lm Richard Leonard sj

Mai Tá lược dịch

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s